Chương 10: Nhật Ký Của Người Đi Trước
Hơi thở tôi bốc khói trắng. Hình người sương mờ đứng cách chưa đầy hai mét, đôi tay xương trắng buông thõng. Cuốn nhật ký bìa da trong tay lạnh ngắt, cứng và ướt như vừa vớt từ đáy ao. Trang đầu tiên đã mở sẵn. Mực đỏ loang ra như vết thương tươi. *Đã quá muộn để chạy. Đọc đi.* Tôi lật sang trang kế