Chương 4: Giấc Mơ Mang Tên Vĩnh Phong
Cơn đau rồi cũng tạm thời dịu bớt, nhưng sự kiệt quệ về cả thể xác lẫn tinh thần thì như một bàn tay vô hình, bóp nghẹt lấy từng hơi thở của Hạ An. Cô tựa lưng vào dãy ghế lạnh ngắt, nhìn chăm chằm vào bức tường đối diện. Đầu óc cô lúc này không còn chỗ cho những ký ức tươi đẹp của mười năm trước nữ