Chương 30: Ngày Về
Ánh sáng từ cánh cổng vụt tắt sau lưng ta như một ngọn nến bị gió thổi bùng rồi lịm đi. Cả đoàn nằm la liệt trên nền đá lạnh buốt của đỉnh Thất Tinh, thở hổn hển như vừa chạy marathon xuyên lục địa. Tuyết vẫn rơi, gió vẫn thổi, nhưng không ai quan tâm nữa. Bởi vì họ còn sống. Tất cả đều còn sống. Bà