Chương 22: Quyết Định
Sáng hôm sau, ta dậy sớm hơn mọi ngày. Không phải vì mất ngủ, mà vì ta đã ngủ rất ngon. Lần đầu tiên sau ba tháng, ta ngủ một mạch từ tối đến sáng, không mộng mị, không tiếng thì thầm của Linh Hạch, không tiếng gõ cửa lúc nửa đêm. Một giấc ngủ bình thường, nhưng với ta, nó quý hơn vàng. Ta ngồi dậy,