Chương 12: Người Trong Gương
Tiếng gọi tên thật của ta vang lên trong đêm như một lưỡi dao lạnh buốt cứa vào màng nhĩ. Du Linh Tử. Ba chữ đó đã bị chôn vùi cùng với Hứa Lưu thành suốt ba tháng qua. Không ai ở Hắc Xà biết tên thật của ta. Kể cả Hắc Lang, kể cả Xích Diệp, kể cả Bàn Tử. Đến Hieu Louis cũng chỉ gọi ta là nhóc hay m