Chương 33: Người Điên Cũng Biết Kiếm Tiền
Một buổi sáng đẹp trời, Di Thứ không thèm đi nhặt vỏ sò nữa. Cô lén vào trạm cứu hộ bờ biển của Phong Ngạt, “mượn” chiếc ống nghe y tế cũ, một xấp băng gạc và vài lọ nước muối sinh lý. Cô kéo chiếc bàn gỗ gãy chân ra ngay ngã ba xóm chài, treo lên một tấm biển carton viết chữ nguệch ngoạc bằng than: