Chương 18: Không Thể Qua Mắt Thuyền Trưởng
Trở về ngôi nhà đá lộng gió, sau khi nhìn cô ngoan ngoãn ăn sạch tô cháo, Phong Ngạt mới đặt bát xuống. Ánh mắt gã đàn ông miền biển thâm trầm như đại dương đêm tối, khóa chặt lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Anh đưa bàn tay thô ráp lên vuốt lại mái tóc nấm rối bù, thanh âm trầm thấp khàn đặc dặn dò: