Chương 3: Chương 3

Gương im. Tôi đứng lặng hồi lâu. Tiếng lá rơi ngoài mái tôn thưa dần, nhường chỗ cho một khoảng lặng đặc quánh chỉ thường có sau những cơn ác mộng. Mồ hôi túa dọc sống lưng, lạnh toát dù nắng trưa vẫn hắt qua ô thoáng. Bàn tay nắm phong bì run từng chặp. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ mở nó trong tìn

Danh sách chương

Xem tất cả chương

Bình luận chương

Xem tất cả ›