Chương 2: Chương 2

Tôi ngồi lâu đến mức chân tay bớt bủn rủn. Tiếng lịch kịch cuối hành lang vẫn đều đặn. Nhưng giờ lắng tai mới rõ — không phải tiếng lật sổ. Đó là tiếng móng tay ai cào nhẹ lên mặt gỗ, từng nhịp cách quãng, chậm rãi như thể chủ nhân của nó đang kiên nhẫn chờ đợi điều gì. Tôi đứng dậy. Lưng áo đẫm mồ

Danh sách chương

Xem tất cả chương

Bình luận chương

Xem tất cả ›