Chương 10: Chương 10
Mặt trời đã đứng hơn mái tre phía đông khi tôi mở mắt. Vệt nắng xuyên ô cửa sổ nhỏ rọi thẳng xuống sàn gỗ thành dải vàng nhạt, soi rõ từng thớ vân trầm tích cả chục năm. Cái lạnh tanh đêm qua không còn. Không khí mang mùi bụi và gỗ khô quen thuộc. Lần đầu tiên kể từ ngày trở về, hơi ẩm mốc như bàn t