Chương 93: Bình Minh Siêu Thoát
Tay Thanh còn hơi ấm từ sáp, dù ngọn nến đã tắt. Anh vẫn quỳ trên nền gạch, mắt dán vào khoảng không nơi mẹ vừa tan biến. Mùi hoa nhài nhạt dần, trả lại không khí lạnh khô của phòng tử thi. Cái lạnh lần này nhẹ hơn, không còn buốt thấu xương. Cả căn phòng như đang thở ra sau cơn ác mộng. Bác Tâm dìu