Chương 87: Đêm Sửu Định Mệnh
Thanh đứng lặng trước cửa sổ, mắt vẫn dán vào cái bóng thứ hai ngoài hành lang. Đôi sừng đen dài thêm một khúc, vươn khỏi đỉnh đầu như hai lưỡi liềm. Nó không cử động, nhưng anh biết nó đang nhìn mình – dù không có mắt. Sau lưng, tiếng thở của chị Lan đều đặn, yếu ớt. Thanh quay lại. Chị vẫn gục đầu