Chương 77: Nến Trắng Phong Ấn
Mẩu nến trắng bùng cháy. Không phải vàng, cũng không phải xanh. Một ngọn lửa trắng tinh – rực lên như mảnh mặt trời nhỏ bị nhốt trong sáp. Thanh giật mình, suýt đánh rơi cây nến. Hơi ấm lan từ lòng bàn tay lên cẳng tay, xua cái lạnh thấu xương đã đeo bám anh từ lúc rơi xuống hầm. “Không...” Giọng Mi