Chương 76: Cảnh Sắt Vây Hãm
Bóng tối nuốt chừng mọi thứ. Thanh không thấy gì. Mắt anh mở to, con ngươi giãn ra, nhưng chẳng bắt được gì ngoài đặc quánh. Cái lạnh từ sàn đá thấm qua quần áo, buốt vào xương. Anh nằm sấp, một bên má áp xuống nền gồ ghề, hơi thở gấp, nông và đau. Giọng mẹ vừa tắt. “Chưa kết thúc đâu” — lời ấy còn