Chương 3: Lời Cảnh Báo Của Chị Lan
Thanh ngồi bệt dưới sàn phòng trực từ lúc nào chẳng rõ. Đầu gối tê cứng, lưng áo blouse dính chặt vào da vì mồ hôi lạnh, dù cái lạnh trong phòng chưa bao giờ quá hai mươi độ. Qua ô kính nhỏ trên cửa, lớp hơi nước lúc nãy giờ mỏng dần, chỉ còn vài vệt mờ chưa tan hẳn. Một chứng cứ không thể phủ nhận.