Chương 100: Lời Thì Thầm Cuối Cùng
Mắt vừa khép, Thanh đã thấy mình đứng giữa đồng cỏ mênh mông. Cỏ trải xanh mượt đến tận chân trời, không còn mùi formol hay hơi lạnh của nhà xác. Ánh sáng vàng như nắng cuối thu tràn ngập khắp không gian. Từ phía chân trời ấy, những bóng người lần lượt bước tới. Mẹ anh dẫn đầu. Tà áo bà ba trắng bay