Chương 22: Đọc Nỗi Lòng Mình
Cánh cửa đóng sập. Minh Khang ngồi yên, lá thư nhàu nát còn vương hơi ấm từ lòng bàn tay anh. Văn phòng rộng chìm trong ánh sáng xám nhạt buổi sớm. Nắng yếu ớt hắt qua rèm, phủ lên mặt bàn một lớp bụi vàng lơ lửng. Anh không biết mình đã ngồi như vậy bao lâu – năm phút hay nửa tiếng. Trong đầu trống